"Lời nhắc nhở muội đây đã nhớ.
Huynh yên lòng đừng sợ nưã nha.
Bắc Âu đã nhận là nhà.
Bao năm nay đã coi là quê hương.
Còn tình ái vẫn thương nhiều lắm.
Bao năm rồi vẫn đặm hương yêu.
Muội đâu có muốn làm liều...
Con tim thổn thức trăm điều đó thôi.
Và thể chất thì thôi khỏi nói.
Sức tràn đầy, tạm gọi....trâu rừng.:)
Có khi nóng giận, vui mừng.
La lên một cái, dường lưng gánh rồi.
Thi Nguyên
Theo Mây Cưỡi Gió
Muội phúc hậu thì ai cũng rõ
Từ bao đời mới có ngày nay
Càng nhìn càng ngắm càng say
Mắt đen lóng lánh lay ray hạt huyền
Sống mũi cao song quyền lừng lững
Trái hồng đào lơ lửng như bay
Sống mũi cao song quyền lừng lững
Trái hồng đào lơ lửng như bay
Xiêm y là lướt như mây
Đuôi sam thừng bện cảnh này thiên thai
Đuôi sam thừng bện cảnh này thiên thai
Huynh thích lắm nụ cười hoa nở
Ngây ngây hoài nhớ ả Hằng Nga
Xa xôi cung Quảng la đà
Xin làm chàng cuội gốc đa ngồi chờ...
Xin làm chàng cuội gốc đa ngồi chờ...
Muội muội muội ca ca hoài mãi
Để đất trời tê tái mưa sa
Luân hồi sáu nẻo ta bà
Theo mây cưỡi gió bao la Ngân Hà...
5.12.2011 Lu Hà
Cuội Hoá Sinh
Cõi chúng sinh thì có bốn loài.
Cuội này ngoại lệ, hoá loài chi đây..?
Cuội xưa tội Dối tràn đầy.
Cuội nay Bay Bướm riêng tây bề bề...?!
Ở trên ấy còn chê chị Nguyệt...?!
Cõi trần gian khác biệt lắm thay.
Hiểm nguy, bao cảnh đoạ đày.
Lòng không giữ vững, đọa đày thiêu thân.
Sống tỉnh thức tu nhân tích đức...
Để cuộc đời "bỉ cực thái lai"...
Danh thơm chẳng giống hương lài.
Ngược theo chiều gió vẫn hoài thơm lâu
Thi Nguyên
Cuội Đã Hoá Thân
Cuội thức tỉnh là nhờ nàng Nguyệt
Cảnh neo đơn tha thiết bên nhau
Lánh xa cám dỗ ta bà
Ở nơi Cung Quảng mặn mà ái ân
Cuội chăm chỉ lo toan đồng áng
Với hai tay gây dựng cơ đồ
Không gian huyền ảo mơ hồ
Ai mà biết được ngọt ngào sớm trưa
Người trần thế đui mù câm điếc
Cuội và Nga đã bước sang ngang
Trư tiên nhập hội thiên đàng
Quảng Hàn đổ nát dở dang tơi bời
Đừng trách Cuội làm chi muội nhé
Cuội đâu còn nhân thế như ta
Cuội là một đấng cao xa
Tu tiên đắc đạo Hằng Nga vợ hiền
Cũng có thể thành tiên thành Phật
Hay là người chân thật thi nhân
Trùng trùng duyên khởi dân gian
Hay đang du ngoạn đằng vân hải hồ?
6.12.2011 Lu Hà
Dám nào trách Cuội chi đâu...
Chẳng qua muội tưởng Cuội cầu hôn thôi...
Nếu không phải giòng đời vẫn thế....
Bình lặng trôi không thể đắm đâu...!
Sợ người xỏ mũi dắt trâu...
Đem về bầu bạn, vuốt râu qua ngày...
Muội tuy vẫn đắm say trần thế.
Sách cũ mà không để hư đâu.
Quyết tâm sáng tựa minh châu.
Sợ chi bão táp mưa ngâu, ngập lòng..
Sưả mình gạn đục khơi trong.
Vuông tròn bổn phận còn mong ước gì ?
Thi Nguyên
Người Tiết Tháo
Vẫn biết thế con người tiết tháo
Sách thánh hiền muội đã đọc qua
Sách thánh hiền muội đã đọc qua
Phỉ phong quen thói nết nhà
Sân Trình cưả Khổng hào hoa nét ngài
Cuội đâu dám lả lơi trăng gió
Thương Hằng Nga tê tái mưa ngâu
Bần hàn bến bãi nương dâu
Để trâu ăn luá gọi cha ồi ồi
Cuội thấm khổ ở nơi trần thế
Mới lên đây bạn với Hằng Nga
Tối đèn tắt lưả có nhau
Lần gần rơm bén phải đâu tội tình?
Phép gia huấn trời xanh thấu tỏ
Cuội tuy nghèo đâu thiếu lễ nghi
Cũng từng mài ruã kinh thi
Cổ kim hận sự mấy ai tỏ tường
Cuội đâu dám gà đồng mèo mả
Tiếng cười chê mai miả ngàn sau
Thằng Cuội ngồi gốc cây đa
No cơm ấm cật phất phơ nổi khùng...
6.12.2011 Lu Hà
Lu Hà ơi! Anh làm sao thế..?!
Lại tự nhiên hạ bệ mình sao..?
Cuội ông nổi nóng ào ào..
Hằng nga trốn chạy rơi sao ra kià...
Cười toe toét đầm đià nước mắt.
Cuộn chểng chang xắp đặt cho trâu.
Nó mà ăn luá ở đâu...
Cuội bà biết được, bay đầu như chơi.
Còn rơm lưả là nơi thánh điạ.
Chớ giỡn hoài, cà khiạ nhe huynh.
Gia Quy, Phép Nước tội mình.
Hằng Nga mặc ả, làm thinh không thèm...
Thi Nguyên 06.12.2011.
Sớm Trưa Gật Gù
Thi Nguyên ơi! Muội đừng có giận
Chàng Cuội kia lấn cấn mà thôi
Sống dai ở mãi trên trời
Lưả nồng rơm bén than ôi gió luà...
Cũng bởi tại Hằng Nga đanh đá
Lưả nồng rơm bén than ôi gió luà...
Cũng bởi tại Hằng Nga đanh đá
Coi Cuội như kẻ ở người dưng
Cuội là con cái dân thường
Làm sao sánh được thiên bồng tướng quân...
Trư Bát Giới hoá thân đầu lợn
Trư Bát Giới hoá thân đầu lợn
Cũng bởi vì táo tợn tình si
Dập dìu dan díu cùng ai
Thiên đình nổi đậy đoạ đầy khổ đau
Thiên đình nổi đậy đoạ đầy khổ đau
Cuội đâu muốn như Trư Bát Giới
Cõi trần gian tê tái xót xa
Luân hồi sáu nẻo ta bà
Thôi đành nhịn vậy sớm trưa gật gù...
7.12.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét